A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

THPT Cẩm Bình - Mỗi tuần một bài viết: Cảm nhận cuốn sách Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm (Học sinh Trần Thị Quỳnh Như – 10A6)

“Đường ta đi lên

Xây đời trong hoa thơm

Có mùa xuân nào đẹp bằng …”

Các bạn có biết, tháng 6 năm 1970 – sau một trận càn của lính Mỹ vào căn cứ của ta tại chiến trường Đức Phổ thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Trong chiến lợi phẩm mà lính Mỹ thu được có một quyển nhật kí của một nữ chiến sĩ đã hy sinh, một người lính Mỹ tên Gerald đã định đốt quyển Nhật kí thì bất chợt người phiên dịch đã cản “Đừng đốt trong đó đã có lửa rồi”. Anh nghe lời khuyên, người lĩnh Mỹ đã dừng tay trước quyển nhật kí đầy chữ ấy. Để rồi sau một phần ba thế kỉ lưu lạc, vào đúng dịp 30 năm ngày giải phóng miền nam thống nhất đất nước (30/4/2005) quyển nhật kí ấy đã trở về với chính gia đình nữ liệt sĩ. Vậy tại sao khi nhặt được quyển nhật kí người lính Mỹ đã không đốt đi mà mất bao công sức mà bằng mọi cách để tìm và trao lại cho người thân của liệt sí. Quyển nhật kí có thật sự kì diệu đến như vậy  và trong quyển nhật kí thật sự có lửa hay không? Tại sao quyển nhật kí lại được xuất bản trên hơn 20 quốc gia gồm 16 thứ tiếng?

 

Người làm nên sự kì diệu ấy không phải là một đại văn hào hay thi sĩ mà chỉ là một bác sĩ bình dị Đặng Thuỳ Trâm sinh ngày 26 tháng 1 năm 1942 trong một gia đình tri thức ở Hà Nội, tốt nghiệp đại học Y Khoa Hà Nội (1966) rồi xung phong vào công tác ở chiến trường B. Sau 3 tháng hành quân vào Quảng Ngãi, ở đó chị được phân công về các bệnh viện huyện Thủ Đức – một bệnh viên dân y nhưng chủ yếu điều trị cho các thương bệnh binh. Ở nơi đầu sóng ngọn gió, bom rơi đạn lạc, bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm luôn thể hiện tình yêu thương chia sẻ niềm vui với mọi người, đau với nỗi đau của người bệnh, chăm sóc thương binh hết lòng để dâng trọng tuổi thanh xuân của mình cho độc lập tự do của dân tộc. Quyển nhật kí được chị ghi từ ngày 8 tháng 4 năm 1968 đến ngày 20 tháng 6 năm 1970, đó là những kỉ niệm ở chiến trường mà chị đã cẩn thận viết nên. Chị đã gói ghém những tháng ngày đẹp đẽ của tuổi đôi mươi. Với biết bao lý tưởng của một người thanh niên đã khép một cách mạng qua những trang giấy ấy. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi về đồng bằng, chị bị địch phục kích và hi sinh anh dũng khi trưa đầu 28 tuổi. Ở lứa tuổi nhiệt huyết nhất của cuộc đời, của những ngày tháng sục sôi ý chí chiến đấu bảo vệ đất nước. Với cách viết mộc mạc, chân thành đã khiến cho người đọc như được quay ngược thời gian trở về với những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt như một cuốn phim quay chậm không chỉ hiện ra trước mắt chúng ta biết bao đau thương mất mát khiến người đọc không khỏi xúc động nghẹn ngào mà còn tô đậm thêm truyền thống chủ nghĩa anh hùng trong thế hệ thanh niên được sinh ra trong thời chinh chiến. Những dòng chữ ngắn gọn mà tha thiết chứa đựng toàn bộ ý chí kiên cường của người con gái vốn được sinh ra nơi chốn đô thành, vậy mà giờ đây lại phải sống trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn thiếu thốn.

Cuốn “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm cho người đọc cảm nhận sâu sắc và thấm thía nỗi đau của dân tộc Việt Nam trong thời bom đạn đã là nỗi nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ quê hương.Như ngày 1 tháng 5 năm 1968 chị đã viết “Nhớ ba má và các em vô kể, vừa chợp mắt giữa trưa mình đã thấy mình gặp má và em trong ngôi nhà ở trường cán bộ y tế”. Sống và chiến đấy tại một vùng rất ác liệt, nếu không có lòng dũng cảm tinh thần sắt đá con người khó có thể tồn tại được, chị từng viết “Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc. “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm” đã trở thành cuốn sách nổi tiếng không chỉ được khán giả Việt Nam đón nhận như một biểu tượng sáng ngời về đức hi sinh cho tình yêu tổ quốc của người phụ nữ Việt Nam mà tầm ảnh hưởng của nó đã vượt qua biên giới vì những trang nhật kí của chị - một nữ bác sĩ – một cây bút không chuyên đã thu hút bạn đọc không chỉ về tài năng mà bằng hiện thực lịch sử chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta bằng sự hi sinh cao cả, bằng tình yêu đồng chí và cao hơn nữa là tình yêu Tổ Quốc. Trên những dòng tâm sự đó đã làm cảm động đến khắc lòng và nhắc nhở chúng ta mỗi thế hệ mai sau phải sống như thế nào cho xứng đáng với sự hi sinh mất mát của các bậc tiền nhân.

 

Qua những trang nhật kí, ta như thấy rằng tình cảm của chị dành cho thương binh như một thứ tình cảm như người thân ruột thịt, chị đã cứu sống không biết bao thương binh cán bộ trong vùng bao lần chị trăn trở và cũng không ít lần chị phải bật khóc, tự dày vò bản thân khi có ca thương binh nặng mà với khả năn và điều kiện của bệnh trả tiền phương không thể cứu chữa. Chị viết “vừa cấp cứu cho anh mình vừa chảy tràn trên mặt, nước mắt vô hạn, muốn tìm mọi cách cứu anh nhưng không có cách nào”. Mình như một chiến sĩ hai tay đã bị trọng thương đang nhìn quân thù vũ khí trong tay xông đến giết mình. Và dù là ở thời buổi nào, dù là thời bình hay thời chiến thì bác sĩ vẫn luôn nhận được sự trân trọng và tôn kính bởi sự hi sinh thầm lặng với mình, không màng đến bệnh tật, sống chết để cứu chữa cho bệnh nhân. Trong trận chiến với đại dịch COVID 19, chúng ta như cảm nhận được một sự lan tỏa tinh thần của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đến muôn vàn các bác sĩ và các lực lượng đang nơi tuyến đầu chống dịch vì tất cả họ đều xứng danh anh hùng, trận chiến nào cũng đầy máu và nước mắt. Tổ quốc thiêng liêng và cả dân tộc Việt Nam anh hùng mãi mãi biết ơn những người anh hùng thầm lặng ấy. Những con người bình dị mà cao cả, tâm hồn của họ trẻ trung trong sáng, biết được cách mạng như ngọn đốt rực cháy trong tim gan luôn khát khao được cống hiến cho Tổ Quốc như tình yêu đang chảy trong tim

Ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua một thời thanh xuân của đời mình nhưng có lẽ không tuổi thanh xuân của ai là giống nhau. Chúng ta đừng để những ngày tháng của tuổi trẻ trôi qua trong nhạt nhoà và lặng lẽ mà hãy sống sao để khi nhìn lại sẽ không nuối tiếc về những tháng ngày vô nghĩa đã trôi qua. Tuổi trẻ không chỉ đẹp ở sức trẻ, ở sự tinh khôi mà còn đẹp và toả sáng chi chúng ta có ước mơ, có hoài bão và khi ước mơ hoài bão ấy được sống hết mình, được cống hiến vì Tổ Quốc và đất nước. Ngày hôm nay tôi muốn lan toả những giá trị tốt đẹp, những giá trị tích cực và quyển “Nhật kí Đặng Thùy Trâm” mang lại đến tất cả mọi người và tôi vẫn còn nhớ những dòng chữ mà chị Thùy Trâm đã viết “Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố”, có khó khăn, thử thách thì hãy bằng bản lĩnh bằng lí tưởng bằng niềm tin của mình mà vượt qua để bước đi trên con đường mà chúng ta đã chọn…

Học sinh Trần Thị Quỳnh Như – 10A6


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Thông báo về việc phát bằng tốt nghiệp THPT khóa 2015-2018 (10/04/2019) Mới
Buổi học đầy xúc động của “cậu bé ngậm ngùi nghỉ học sau khi báo hiếu bố mẹ” (07/09/2018) Mới
Cô sinh viên nghèo vượt khó nuôi mẹ đang mắc bạo bệnh (07/03/2018) Mới
Liên kết website
Dành cho quảng cáo