A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Totto-chan bên cửa sổ - Ký ức tươi đẹp về một ngôi trường trong mơ!

Tháng 11 lại về trong không khí hân hoan của cả nước hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, ngày mà cả xã hội trân trọng, tôn vinh công lao cao cả đối với Nhà giáo. Bên cạnh những món quà xinh xắn, những bông hoa được chăm chút dành tặng các thầy cô giáo, thì “Sách” là món quà mang nhiều ý nghĩa và cũng là cửa sổ mở ra những bài học giáo dục quý giá cho chúng ta. Nhân ngày 20/11 – ngày Nhà giáo Việt Nam, Câu lạc bộ Bookcare-THPT Cẩm Bình xin được giới thiệu tới các thầy cô giáo và các bạn học sinh cuốn sách có tựa đề: :"Totto-chan bên cửa sổ".

 

Câu chuyện mang đến cho người đọc một điều thực tế rằng: Cuộc đời của mỗi đứa trẻ được quyết định phần lớn dưới môi trường giáo dục. Với lối giáo dục đổi mới, những đứa trẻ ấy sẽ có được tư duy và lối sống sáng tạo và hoạt bát còn trong một môi trường giáo dục ‘’lỗi thời’’ sẽ ảnh hưởng tới cả 1 thế hệ.

Totto là cô bé sống trong một gia đình bình thường, theo hoc tại một trường công lập bình thường. Em ghét cay ghét đắng những quy định cứng nhắc trong lớp học nhưng lại có hứng thú với gánh xiếc ngoài cửa sổ. Chính vì việc đó đã ảnh hưởng đến việc học tập của các bạn khác nên nhà trường không thể giải quyết bằng cách nào khác ngoài việc thôi học em. Không lâu sau, bố mẹ Totto đã gửi con gái đến một ngôi trường mới- trường Tomoe. Không có những dãy nhà kiên cố đẹp đẽ, không có sân bóng to rộng như ở trường cũ, trường Tomoe thực chất chỉ là những lớp học xe điện với tất cả 50 em học sinh. Nhưng chính tại những toa xe cũ ấy, Totto đã được nuôi dưỡng một cách ‘tự nhiên’ nhất. Ở đó, em không cần bận tâm đến việc bị thôi học, em chỉ bận tâm đến việc làm sao để kéo cậu bạn khuyết tật Takahashi lên tham quan ngôi nhà cây của mình. Trong câu chuyện, sự ra đi của Takahashi, 2 con gà mua ở hội chợ hay chú chó Rocky mà gia đình Totto nuôi nấng bao lâu đã đem lại cho độc giả những bài học ý nghĩa về sự trân trọng, sự mất mát và cảm giác chia ly.

Ngôi trường Tomoe trong truyện không phải là ngôi trường do tác giả tưởng tượng ra mà là ngôi trường có thật, do thầy hiệu trưởng Kobayashi Sasuko thành lập năm 1937. Nhưng đến năm 1944, khi Chiến tranh Thế giới thứ hai sắp kết thúc, ngôi trường đã bị máy bay ném bom tàn phá nặng nề đến nỗi không thể phục hồi. Dù trong thực tế nó chỉ tồn tại trong 7 năm ngắn ngủi, song ngôi trường đã trở nên vĩnh cửu khi được chính cô bé Totto, là nhà văn Tetsuko Kuroyanagi ngoài đời, chuyển hóa thành hình tượng văn học trong cuốn tự truyện “Totto-chan bên cửa sổ” ra mắt 30 năm về trước. Chính điều đó đã làm cho mọi người tin tưởng về nền giáo dục Tomoe luôn luôn tồn tại và cuối cùng cũng đã truyền tải thông điệp của cuốn tự truyện một cách chân thực nhất.

Totto-chan có một gia đình lý tưởng. Mẹ luôn là người lắng nghe, thấu hiểu và quan tâm đến đời sống tâm hồn của em. Nhưng có lẽ, cả đời Totto-chan, điều may mắn nhất là gặp được thầy hiệu trưởng Kobayashi Sosaku. Thầy là người tôn trọng học sinh của mình, luôn để bọn trẻ tự do phát huy cá tính và khả năng bẩm sinh, là người sẵn sàng ngồi suốt bốn giờ đồng hồ để nghe cô bé Totto kể chuyện cho dù câu chuyện đó chỉ là những tiếng thì thầm. Thầy luôn nói với Totto-chan:”Em thật là một cô bé ngoan!” Chính câu nói ấy đã trở thành dũng khí, trở thành niềm tin của Totto trong suốt quá trình trưởng thành. Trong trái tim của các học sinh trường Tomoe, thầy hiệu trưởng có lẽ là một người luôn chăm chút cho ngôi trường của mình theo ý muốn của học sinh, luôn làm mọi thứ vì ước mơ của họ. Tomoe giúp các em phát triển kĩ năng ở mọi thời điểm, rèn ruyện như không rèn luyện, các em có thể được phép chơi đùa cả một ngày. Ở đây, những khuôn phép nghiêm ngặt của một trường học trở nên vô nghĩa và những định kiến giáo dục cứng nhắc trở thành sét rỉ. Tomoe dạy các em gạt bỏ những khiếm khuyết của bản thân để tự tin đối đầu và sẵn sàng bước tiếp đồng thời khẳng định rằng điểm số không phải thước đo duy nhất để đánh giá một con người mà đôi khi còn là trở ngại cho việc khẳng định bản thân một cách toàn diện của học sinh.

“Chẳng có gì tuyệt diệu hơn là để các em thoả sức chơi đùa và được tự do thổ lộ những tâm tư tình cảm hồn nhiên, ngộ nghĩnh của mình. Đừng bao giờ ngăn cản chúng nhé! Bởi trong mỗi chúng ta đã từng có một thời như thế cơ mà?”

Cách giáo dục của thầy Kobayashi là một giấc mơ đối với hầu hết trẻ em trên thế giới, nhưng đáng tiếc thay, giấc mơ ấy mãi mãi không thể trở thành hiện thực bởi khói lửa chiến tranh. Tất cả những gì mà thầy Kobayashi để lại là hình ảnh, là ký ức về một người đi đầu trong công cuộc cách mạng giáo dục bằng tình yêu thương và sự chân thành.

Về nhan đề tác phẩm là “Totto-chan bên cửa sổ” với ý định chọn nhan đề từ một thành ngữ phổ biến nhà văn muốn nói đến những con người đang ở bên cửa sổ. Đó là những người đang ở trên mép cửa hay sắp bị đẩy ra khỏi cánh cửa của tri thức, của xã hội. Những con người bị xã hội từ chối, xa lánh đang đứng chênh vênh bên ngưỡng cửa và có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ngoài ý nghĩa đó hình ảnh khung cửa sổ còn mang một ý nghĩa khác, cánh cửa sổ mở ra hạnh phúc. Một cánh cửa khép lại và một cánh cửa khác mở ra, cánh cửa của trường Tiểu học Tomoe đã mở rộng chào đón cô bé Totto-chan tội nghiệp. Nó đã mang lại niềm hạnh phúc cho biết bao nhiêu người trong đó có Totto-Chan.

 

Đọc tác phẩm “Totto-chan bên cửa sổ” không ít người sẽ nhìn thấy thấp thoáng tuổi thơ của mình với những kỉ niệm tươi đẹp không thể nào quên. Nhưng giá trị của tác phẩm không dừng lại ở đó. Mang trong mình thông điệp nhân văn cao đẹp, tác phẩm kêu gọi mọi người hãy thay đổi phương pháp giáo dục, hãy có cái nhìn khác đi về thế giới trẻ thơ, hãy chịu khó lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của trẻ thơ. Đừng bao giờ mang những suy nghĩ của người lớn áp đặt vào trẻ nhỏ. Bởi vì, trẻ em vốn ngây thơ, với suy nghĩ giản đơn về cuộc sống và đang trong quá trình khám phá những điều kì diệu của thế giới này nên bất kì sự tác động không đúng cách nào, cũng có thể gây ảnh hưởng đến sự phát triển của các em. Gấp cuốn sách lại, bản thân tôi đã có được những bài học quý giá, bài học về tình người, tình cảm gia đình, tình cảm với thầy cô với bạn bè và tình cảm với thiên nhiên, với động vật. Ngoài ra, tôi cũng có thể cảm nhận được sự kì diệu của một nền giáo dục tiên tiến, cảm nhận được tình yêu từ thầy hiệu trưởng đối với những tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên, trong sáng.

Nhà văn Tetsuko cũng từng tâm sự:” Nếu không học ở Tomoe, nếu không gặp được thầy Kobayashi, có lẽ tôi đã là một người mang đầy mặc cảm tự ti với cái mác ‘đứa bé hư’ mà mọi người gán cho.” Sau cùng, điều mà sách không dạy ta có lẽ chính là sự biết ơn với những người như thầy hiệu trưởng. Một cuốn sách đến đúng thời điểm có thể làm cuộc sống rẽ sang một hướng khác và đó cũng chính là ý nghĩa to lớn nhất của “Totto-chan bên cửa sổ”.

Phạm Thị Thành -10A6 (CLB Sách và cuộc sống)


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Thông báo về việc phát bằng tốt nghiệp THPT khóa 2015-2018 (10/04/2019) Mới
Buổi học đầy xúc động của “cậu bé ngậm ngùi nghỉ học sau khi báo hiếu bố mẹ” (07/09/2018) Mới
Cô sinh viên nghèo vượt khó nuôi mẹ đang mắc bạo bệnh (07/03/2018) Mới
Liên kết website
Dành cho quảng cáo